Chắc rằng nổi tiếng những nhạc điệu tha thiết, thơ mộng trong ca khúc Diễm xưa của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Nhạc điệu thì biết nhưng có không ít giai thoại lý thú khác chắc hẳn rằng ít ai biết.Bạn đang xem: Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ tức thị gì

“Chiều nay còn mưa sao em không lại...”

Tâm hồn fan nghệ sĩ vốn đa cảm. Riêng biệt ở nam giới nhạc sĩ bọn họ Trịnh sự nhiều cảm phân phát tiết rất sớm. 17 tuổi đã có sáng tác đầu tay. đi dạo ấy, phụ thân anh còn sống. Mái ấm gia đình Trịnh Công Sơn ở trong nhà ở tầng một đầu cầu Phủ Cam (nay là con đường Nguyễn trường Tộ), trước nhà gồm một mặt hàng cây long não đón gió.

Bạn đang xem: Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ

Trịnh Công Sơn đang có thời hạn dài “say đắm” hầu như tà áo tím như thế, nhưng mẫu kiểu tê mê của anh cũng rất lạ đời. Anh viết vào hồi ký: “...Có một thiếu nữ rất muốn manh, trải qua những mặt hàng cây long não lá li ti xanh mướt để cho Trường đại học Văn khoa nghỉ ngơi Huế. Nhiều ngày, các tháng của thuở ấy, cô gái vẫn đi dưới hồ hết vòm cây long não. Có tương đối nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. đông đảo mùa nắng nóng ve râm ran xuất hiện thêm khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, thiếu nữ ấy trải qua nhòa nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long óc mờ mịt. Nhà cô ấy ở vị trí kia sông, từng ngày phải băng qua 1 cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường. Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng hình ấy đi đi về về từng ngày bốn bận... Trừ những người dân nhà quá xa nên đi xe cộ đạp, còn lại đa phần cứ mang lại trường bằng những cách đi thảnh thơi hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, nhằm cảm thấy âm thầm trong lòng mình là 1 nhan sắc... Thiếu nữ ấy vẫn đi sang 1 cây ước bắc lịch sự sông, qua gần như hàng long não, qua những mùa mưa nắng tự khắc nghiệt, để cuối cùng đến một khu vực hò hẹn. Hò hẹn nhưng lại không hứa hẹn một điều gì. Chính vì trong không khí liêu trai ấy có tương lai chỉ là 1 trong những điều hoang đường. Niềm mơ ước liêu trai nào cũng sẽ không bao gồm thực với sẽ mất tích đi...”.

Mỗi ngày, Trịnh Công Sơn mọi lên gác, nôn nao chờ đợi dáng bạn thanh mảnh, nhỏ nhắn, chầm chậm chạp ôm cặp đi về ngang qua nhà anh. Ngày nào thì cũng thế, anh ngồi lặng lẽ âm thầm ngắm bạn nữ qua kẽ lá của hàng cây long não. Yêu thì không hẳn đã yêu, chỉ là một nỗi say mê nhẹ nhàng, đối chọi phương... Dù chưa một lần gặp mặt trực diện, tuy vậy sau thời gian anh cũng hiểu rằng tên nàng: Bích Diễm. Người vợ là con gái của thầy Kh. - người Hà Nội, dạy Pháp văn tại Trường Đồng Khánh cùng Trường Quốc học tập Huế. Bích Diễm như là bố, fan dong dỏng cao, nét phương diện thanh tú, cách đi rảnh rỗi nhẹ nhàng.

 
*

Bà Bích Diễm hiện nay Ảnh: tứ liệu

Nghe nói, về sau nhạc sĩ Trịnh Công sơn có gặp gỡ lại Diễm ở dùng Gòn. Nàng từ bây giờ đã là chị em của một gia đình hạnh phúc. Côn trùng tình solo phương ngày thơ trẻ ấy như là 1 định mệnh vận vào cuộc đời người nhạc sĩ tài hoa, nhưng lại ca khúc Diễm xưa lại được hồ hết người nghe biết như 1 trong những bản tình ca hay độc nhất vô nhị của hồ hết thời đại.

Xem thêm: Cách Dò Mật Khẩu Wifi Tren Dien Thoai, Cách Phá Mật Khẩu Wifi Bằng Điện Thoại

“Trùm” giang hồ Quy Nhơn

Theo đơn vị thơ Lê Văn Ngăn, bạn của Trịnh Công Sơn, thì nhạc sĩ từng được phong là “đại ca” của giới giang hồ Quy Nhơn. đi dạo đó (đầu những năm 1960), ngơi nghỉ TP.Quy Nhơn bao gồm bar Phi Điệp nổi tiếng. Khách tiếp tục đến đây không chỉ có là giới ăn uống chơi mà cả những người lính trận thường chọn làm điểm xả hơi sau phần đông chuyến hành quân, rồi đám giang hồ, bảo kê bởi một gã sừng sỏ mang tên Thành “đầu bò” làm đại ca. Kết luận bar Phi Điệp là 1 nơi dữ dằn. Vậy mà thiếu hiểu biết sao Trịnh Công tô lại lơ ngơ vào đấy. Phiên bản tính nghệ sĩ, cần anh chỉ ngồi ngước mắt lên trời nhìn mây nước mà không lưu ý đến mọi việc chung quanh, nhắc cả đôi mắt cú vọ vẫn theo dõi. Cái kiểu “nhìn thấy ghét” của tô đã làm cho Thành “đầu bò” xốn mắt, suy nghĩ “nó” ko coi mình ra gì bèn không đúng một tên đàn em đến lột đôi mắt kính mang lại bõ ghét. Tên lũ em bước tới trước phương diện Sơn, lừ lừ mắt, rồi gằn giọng: “Thằng kia! cởi kính ra! Đưa trên đây và... Cút!”. Trịnh Công Sơn khía cạnh cắt không hề giọt máu, gấp rút gỡ cặp kính cận ra trao mang đến tên này rồi ríu rít rời chỗ...

Mấy hôm sau, đám du đãng report lại với với Thành “đầu bò”: “Cái thằng ngày hôm trước đại ca lột kính, đá đít thoát ra khỏi quán là nhạc sĩ đặt bài xích “Mưa vẫn mưa cất cánh trên tầng tháp cổ...”. Thành “đầu bò”giật mình. Gì chứ bài hát này thì hắn trực thuộc lòng. “Mưa vẫn mưa cất cánh trên tầng tháp cổ” là viết về... Tháp Bánh Ít của Quy Nhơn chớ còn điều gì khác nữa! bị tiêu diệt thật... Chổ chính giữa hồn hắn dù sẽ chai sần, sỏi đá nhưng ai đó đã tôn vinh quê nhà thì hắn quan yếu đối xử bạc bẽo ác được.

Vậy là Thành “đầu bò” sai khiến cho lũ em đi kiếm nhạc sĩ chúng ta Trịnh. Không khó, vì chưng Quy Nhơn nhỏ dại xíu. Trịnh Công Sơn cảm nhận mảnh giấy ghi nguệch ngoạc: “Mời nhạc sĩ tới bar Phi Điệp nói chuyện”. Anh nháng rùng mình. Thế rồi trên bar Phi Điệp, sau thời điểm ân buộc phải xin lỗi bạn đã tạo sự bài hát về... Tháp Bánh Ít, Thành “đầu bò” trịnh trọng tuyên bố: “Từ nay, nhạc sĩ Trịnh Công sơn là... “đại ca” của giới giang hồ nước Quy Nhơn”.