“Về đâu?Mái tóc fan thương!”Tôi viết theo đúng tựa đề bài xích hát theo phong cách viết của NXB Tinh Hoa khu vực miền nam xuất bạn dạng nhạc phẩm này ngày 10.3.1964, cùng cũng không biết đấy là lần máy mấy, giỏi là lần đầu, nhạc phẩm này do người sáng tác xuất bản và giữ phiên bản quyền? “Giữ phiên bản quyền”, tuy thế ai hy vọng hát thì hát, chớ chưa hẳn “độc quyền” giành riêng cho ca sĩ nào kia như một trong những bài hát ngày nay, dẫn cho kiện tụng?

*
Xin lỗi, nếu như tôi là tác giả, tôi đang ghi: Về đâu, mái tóc người thương? hết sức tiếc, tôi không hẳn là nhà ngôn từ học nên không dám phê bình phương pháp viết: Về đâu? (rồi xuống hàng) Mái tóc fan thương? (Ngoài bìa ghi khác, trong ruột ghi khác?)Nhạc viết về “tóc” cũng kha khá, tuy hiếm hoi lắm.

Bạn đang xem: Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Tôi chỉ nhớ những bài hát “Tóc” nổi tiếng sau đây (Chắc không đủ sót):-Mái tóc dạ hương (Thơ Đinh Hùng, Nguyễn hiền khô phổ nhạc).-Tóc em chưa úa nắng hè (Phạm bạo dạn Cương)-Hoa download mái tóc (Thông Đạt)-Tóc mai sợi vắn sợi dài (Phạm Duy)-Suối tóc (Văn Phụng)-Tóc mây (Phạm rứa Mỹ)-Về đâu mái tóc bạn thương (Hoài Linh)…Tôi… ngập dứt chọn lựa “Tóc” để nhớ, vì đã yêu hồ hết “mái tóc thề” của lũ phụ nữ (hình như nhạc sĩ Phạm Duy ưa sử dụng chữ lũ?) của 1 thời “tôi là chàng bạn trẻ đầu chải Tango liu riu tự đắc”. Và lần lữa mãi, cuối cùng, tôi lựa chọn “Về đâu mái tóc fan thương” của Hoài Linh lúc nghe tới hai danh ca Phương Dung-Hoàng Oanh, nhị giọng ca vàng, láng lẫy, mướt rượt, như giờ đồng hồ suối róc rách, êm như loại răng lược lướt qua mái tóc của bạn thương này!Trước 1975, không nhiều khi hai ca sĩ phái nữ hát phổ biến với nhau. Họ nhiều lúc cũng “le” lắm, chỉ hát giữa Nam và bạn nữ (Có lựa chọn, nồi làm sao úp vung nấy). Sau 75, “ngày mai trời lại… tối” buộc phải họ thân thương nhau hơn với Khánh Ly hát với “Lính chê” (Chế Linh), Thanh Tuyền với Khánh Ly, trước 75… dễ gì?Tôi cũng làm cho một thủ tục nho bé dại để nói đến tác giả “về đâu mái tóc người thương”:Hoài Linh tên thật là Lê Văn Linh, sinh năm 1920 trên miền Bắc. Chế tác chừng 65 bài hát, trong những này nổi tiếng một trong những bài như: Áo em không mặc một lần, bài xích ca của nàng, bi lụy vào đêm, Căn nhả color tím, Cánh buổm đưa bến, Mười năm chuyện cũ… Ông là sĩ quan chuyển động trong Ban âm nhạc Vì dân của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông. Ông qua đời đúng ngày 30.4.1995 trên Saigon.

Xem thêm:

Riêng rẽ tôi, tôi nhận định rằng ông định ngày 30.4. Nhằm chết, là chết choc “lịch sự” có đôi khi là “lịch sử”, cho dù chỉ không giống năm?Cũng trong lần xuất phiên bản này, đầu bài bác hát “Về đâu mái tóc bạn thương” sẽ “quảng cáo” như sau:“Về đâu mái tóc fan thương” vẫn được trình bày nhiều lần trên nhị làn sóng điện Saigon, Quân đội với sân khấu Đại nhạc hội qua các giọng ca của các cô Ánh Tuyết, Phương Dung, Tuyết Hằng. Kim Tước. Kim Thu, Thùy Linh, Xuân Phương và chúng ta Hồng Phúc, Mai ngôi trường v.v…” Và dưới còn ghi: Đã thâu thanh vào dĩa vn Lê Văn Tài qua giọng ca Hoàng Oanh.Đúng là thời xoàn son của “Về đâu mái tóc bạn thương”. Đẹp trong nhạc điệu Habanera, xúng xính những móc song Gamme Ré thứ, lạc phách hồn xiêu vào ca từ:“Hồn lỡ sa vào hai con mắt emChiều nao xõa tóc ngồi bêm rèmThầm cầu nhưng làm sao đâu dám nói…”

Một cuộc từ bỏ biệt, một đợt yêu nhau nhằm rồi xa nhau. Xa trong thương đau, sát mà bí quyết biệt, vơi vợi một nỗi sầu, xót xa vào nỗi nhớ:“… cùng cả nhà sao tình xa vạn lýCách biệt mấy tô khêNgày đi đôi mắt em xanh biển lớn sâuMắt tôi rưng rưng sầuLặng nghe giờ pháoTiễn ai qua cầu…”

Những ngày hết năm Saigon ngẫu nhiên trời trở lạnh, thưa thớt sương mù, tôi cũng hốt nhiên “trở chứng” nhớ mái đầu thề của bè đảng em ngày xửa ngày xưa. Nhớ một thời ngẩn ngơ chú ý mái tóc thề chấm ngang vai: “Thuở ấy tóc phái nữ vừa chấm ngang vai/ mắt tôi chưa vương vết mờ do bụi đời” (Mười năm chuyện cũ – Hoài Linh).Và cũng chuẩn bị hết năm, 1 trong các buổi sáng tinh mơ, mở cửa, chú ý đất, chú ý chân trời hết sức xa. Nhìn quanh cao thấp và nhớ muôn trùng xa:“Nhớ em tôi điện thoại tư vấn tênChỉ nghe giờ lá rơi thềm…”.Đó là liên kết của “Về đâu mái tóc fan thương” nghe sao mà lại lạnh lùng, nghe sao cơ mà cô đơn, nghe sao cơ mà tàn nhẫn… bao gồm còn câu nào tuyệt hơn, để cố kỉnh được câu này không?Tôi nói thầm: Nhạc vầy mà không chịu đựng nghe, không chịu hát, thì hát và nghe nhạc gì nữa hỡi trời?